Tin tuc trong ngay cập nhật tin nhanh, tin hot, tin nong suốt 24h. Đặc sản tin video chỉ có trên 24h. Tin tuc viet nam quốc tế, tin đà nẵng, cần thơ, hcm, hn, ...
Thứ Tư, 29 tháng 2, 2012
Đêm tân hôn, chị dâu lên nhầm giường tôi
Trong lúc bấn loạn, chị dâu leo lên nhầm giường tôi. Thú tính trỗi dậy, tôi đã làm điều trái đạo lý, khiến chị mang trong mình giọt máu của tôi...
ảnh minh họa
Tôi tên là Chu Bằng, 21 tuổi, sinh ra ở một làng quê hẻo lánh. Gia đình có hai anh em. Anh trai hơn tôi một tuổi. Với người nhà quê, kết hôn là chuyện trọng đại, nên phần lớn do cha mẹ sắp đặt. Nhờ người mai mối, cô gái có vẻ ngoài ưa nhìn tên Chu Hà tới nhà tôi ra mắt. Bố mẹ để cô ấy tự chọn, nếu thấy hợp ai trong số hai anh em tôi thì sẽ tổ chức cưới xin. Khi ấy, tôi nghĩ tuổi mình trẻ trung, trình độ học vấn lại khá khẩm, tướng mạo cũng khôi ngô ưa nhìn hơn anh trai, Chu Hà chắc chắn sẽ “nhắm” mình, ai ngờ, cô ấy lại ưng anh trai tôi.
Chuyện đó khiến tôi ấm ức trong lòng. Tục ngữ có câu “Vạn ác dâm vi thủ” (đại ý: trong một vạn điều ác thì dâm dục là đứng đầu), câu nói này quả ứng nghiệm vào ngày kết hôn của anh chị tôi. Hôm ấy, tôi uống say mèm nên đi ngủ từ sớm. Tới hơn 12h đêm, tôi bừng tỉnh, thấy miệng khô rát, bèn ra phòng ngoài tìm nước uống. Biết anh chị vừa trải qua những phút động phòng mặn nồng, tôi thêm buồn bã rồi lặng lẽ trở về phòng…
Ít phút sau, chó ngoài sân bỗng ầm sủa, khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Bỗng một người phụ nữ cuống cuồng chạy vào giường tôi, kéo vội chăn đắp lên mình. Hóa ra vì sợ chó, nên khi ra ngoài, vì bấn loạn, chị dâu vào nhầm vào phòng. Thú tính trong tôi trỗi dậy. Tôi mượn rượu để làm chuyện loạn luân với chị. Sau đó, Chu Hà phát hiện ra sự thực nghiệt ngã này, tát tôi một cú trời giáng. Tôi vội vàng xin lỗi. Chị vừa xấu hổ vừa khó xử, ôm mặt khóc rưng rức rồi lao vội về phòng mình, kể mọi chuyện với anh trai.
Tường tận mọi chuyện, anh tôi nổi trận lôi đình, ném bát vào người chị dâu, khiến chị chảy máu đầu. Chưa nguôi giận, anh lại xuống bếp lấy dao thái rau xông vào phòng định đâm tôi. May mắn thay, bố mẹ can ngăn kịp thời, tôi mới bảo toàn tính mạng.
Không còn mặt mũi đối diện với mọi người, tới ngày thứ ba, tôi bắt tàu tới Quảng Châu kiếm việc, rời xa gia đình. Qua tin tức của cha mẹ, tôi được biết anh trai vẫn chưa nguôi ngoai nỗi đau trong đêm tân hôn. Sau biến cố, hai vợ chồng họ không còn chung đụng giường chiếu. Anh tôi thay tính đổi nết, ghẹo nguyệt trêu hoa rồi nhăng nhít cặp bồ.
Ba tháng sau, tôi càng sốc hơn khi biết tin chị dâu đã có bầu. Tới tháng 10 năm ấy, chị sinh một bé trai kháu khỉnh. Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến không khí gia đình bớt căng thẳng, duy chỉ có anh tôi vẫn rầu rầu phiền muộn. Một hôm, tôi nhận được điện thoại của ông chủ thông báo có người tới tìm. Tôi hớt hải chạy ra. Đón tôi là chiếc còng số 8 lạnh ngắt. Người đối diện bình thản cho biết, công an nghi ngờ tôi dính líu tới vụ án hiếp dâm.
Thì ra, sau khi đứa trẻ tròn 6 tháng tuổi, người dân trong làng xì xào bàn tán: “Con trai khác bố một trời một vực, nhưng lại có nhiều nét y tạc chú”. Nỗi uất ức bấy lâu phải kìm nén trong lòng như quả bom nổ chậm giờ được dịp phát nổ. Anh tôi lôi thằng bé tới bệnh viện giám định ADN. Kết quả thật trớ trêu, mẫu ADN của hai người không khớp. Để rửa nhục, anh tức tối tới cơ quan công an trình báo vụ việc và buộc tội tôi hãm hiếp Chu Hà.
Theo lệnh của cơ quan điều tra, tôi buộc phải làm xét nghiệm ADN và đứa trẻ quả thực là giọt máu của tôi. Bốn tháng sau, tôi bị tòa án địa phương xử phạt ba năm 6 tháng tù giam với tội hiếp dâm. Những ngày tháng trong tù, tôi cố giữ tâm thái bình tĩnh và nuôi quyết tâm làm lại cuộc đời sau khi mãn án. Nhưng cuộc sống đâu dễ dàng như tôi lầm tưởng. Một hôm, khi vào thăm nuôi, mẹ tôi than vãn: “Anh con giờ bê tha quá. Hôm nào cũng về muộn, thậm chí mất mặt cả ngày lẫn đêm, có lần dẫn theo phụ nữ về nhà làm điều bất nhân. Nó đối xử tệ bạc với mẹ con Chu Hà, thường xuyên thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Có lần, thằng bé gọi nó một tiếng cha, nó đánh đập tàn nhẫn, khiến đứa trẻ gẫy cả răng cửa. Sau hôm ấy, Chu Hà đòi ly hôn. Bố mẹ đành lòng chấp thuận”.
Ba tháng trước, anh chị tôi ly hôn. Theo quyết định của tòa án, Chu Hà được quyền nuôi con. Cô ấy đem theo Lượng Lượng rồi mất hút, không để lại chút tung tích. Nghe những chuyện ấy, tôi quặn thắt trong lòng. Chỉ vì lỗi lầm của tôi mà chị dâu phải chịu một đời tủi nhục. Từ phút ấy, tôi tự hứa với chính mình bằng mọi giá phải tìm ra mẹ con cô ấy.
Một ngày rỗi rãi, tôi gửi thư cho anh Tào, cán bộ công an tốt bụng trong trại giam. Đọc những dòng tâm sự của tôi, anh Tào vô cùng xúc động và hứa sẽ giúp đỡ. Ba ngày sau, anh tìm tới nhà cha mẹ Chu Hà, nhưng cô ấy không còn ở quê, đã tới Quảng Châu kiếm sống. Sau những ngày vất vả tìm kiếm, cuối cùng, anh Tào cũng liên lạc được với Chu Hà. Cô ấy một mực từ chối quay về vì không chịu nổi những lời châm chọc thâm độc của thiên hạ.
Dưới sự giúp đỡ của anh Tào, tôi viết một bức thư cho cô ấy: “Hà! Kết cục của ngày hôm nay khiến tôi cảm thấy có lỗi…Tôi đã phải chịu sự trừng phạt của luật pháp. Hiện giờ, tôi đang tích cực cải tạo, không lâu sau sẽ được giảm án…Tôi biết em đã chịu nhiều tủi khổ vì tôi. Có thể em sẽ không cô đơn suốt cuộc đời, có thể em sẽ tái giá. Nhưng khi ấy, con của chúng ta sẽ ra sao? Cho nó một người cha dượng, chi bằng tìm lại người cha ruột cho con. Tôi nguyện gánh mọi trách nhiệm về những chuyện đã gây ra cho em và sẽ thương yêu em suốt đời. Em và con có khỏe không?”.
Anh Tào chuyển thư tận tay Chu Hà, còn giấu tôi chu cấp cho hai mẹ con họ 300 NDT (gần 1 triệu đồng). Vào ngày 2/6, tôi bất ngờ khi nhận được thông báo có người tới thăm. Bước tới phòng ăn, tâm trạng tôi rối bời nhưng rồi bừng tỉnh khi nghe tiếng gọi: “Ba ơi!” của một đứa trẻ. Giữa đám đông người tới thăm nuôi, tôi nhận ra người phụ nữ và đứa con của mình. Cô ấy nở nụ cười rạng rỡ, nhưng gương mặt vẫn phảng nét đau buồn. Nhờ lòng tốt của anh Tào, ba người chúng tôi đã có phút hội ngộ đầy xúc động. Lượng Lượng được gặp cha ríu rít nói cười. Nó hồn nhiên hỏi mẹ: “Khi nào cả nhà chúng ta đi chơi sở thú hả mẹ?”. Chu Hà âu yếm nhìn con đáp: “Qua thời gian này sẽ đi con ạ!”. Nói đoạn, ba người chúng tôi nhìn nhau cười hạnh phúc.
Yubin Wonder Girls tạo dáng sexy trên giường
Yubin vừa xuất hiện trên tạp chí Singles với hình ảnh vô cùng gợi cảm và quyến rũ. Cô nàng trông thật nổi loạn khi trang điểm mắt đen đậm, mang mái tóc bạch kim hoang dại và tạo dáng sexy trên giường.
Trong khi đó nữ diễn viên có vẻ đẹp trong sáng Lee Yeon Hee lại xuất hiện trong những shot hình thời trang mùa đông, giữa nền tuyết trắng của thiên thiên hoang dã, trông cô tỏa sáng như một nàng công chúa tuyết vậy.
Moe Moe
Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012
Bị hắt hủi sau lần đầu "ân ái"
Chỉ còn một ngày nữa là đến đám cưới của chúng tôi, mọi việc cũng đã sẵn sàng cho cuộc về đích an toàn… nếu như không có sự việc đáng buồn này xảy ra. Khi làm việc đó, tôi chỉ nghĩ đơn gian rằng, tôi làm tất cả những điều ấy chỉ muốn hai đứa có được một cuộc hôn nhân hạnh phúc nhưng thật không ngờ… Mai đã là ngày cưới của tôi rồi nhưng hiện tại, tôi không biết phải làm thế nào với cuộc hôn nhân này nữa? Tôi rất mong các bạn độc giả của Bạn trẻ cuộc sống hãy cho tôi những lời khuyên thật khách quan để tôi có thể tìm được lối thoát cho bản thân mình.
Tôi và anh quen nhau cũng đã được một năm, thời gian đó không quá dài nhưng cũng không ngắn, nó đủ để tôi và anh đi đến quyết định hôn nhân. Trước khi quen anh, tôi cũng đã từng yêu một người và người đó đã mất cách đây 3 năm. Thời gian đầu, tôi đã rất đau khổ và hụt hẫng vì sự ra đi của bạn trai… nhưng nỗi đau đó dần dần cũng nguôi ngoai để tôi có thể đến bên người mới, là chồng sắp cưới của tôi bây giờ.
Có thể nói anh, chồng sắp cưới của tôi là người rất độc đoán, gia trưởng nhưng có một điều tôi phải ghi nhận, đó là tình yêu và sự quan tâm của anh dành cho tôi. Chúng tôi cũng đã trải qua không ít lần cãi vã, xung đột rồi lại làm lành… và bây giờ là đám cưới sắp diễn ra. Trước khi yêu anh, tôi cũng nói rằng, tôi đã từng yêu một người, tình yêu đó rất trong sáng, lãng mạn và chúng tôi chưa bao giờ đi quá giới hạn cho phép (và sự thật là như vậy).
Khi nói với anh điều đó, tôi nghĩ rằng, anh sẽ tin tưởng và yêu tôi hơn. Lúc đó hai chúng tôi cũng đã xác định chuyện cưới hỏi (cách đây hơn một tháng), hơn nữa, cả hai chúng tôi đều đã đến tuổi phải kết hôn (anh gần 40 tuổi, tôi cũng đã xấp xỉ 30) nên chúng tôi rất muốn có con sớm. Cũng vì suy nghĩ đó nên tôi đã đồng ý cho anh tất cả… nhưng oái oăm thay, sau lần ân ái đầu tiên đó, anh đã nghi ngờ tôi không còn trinh nguyên. Tôi cũng đã ra sức thanh minh cho sự trong trắng của mình nhưng anh vẫn một mực nghi ngờ và gạt phăng những lời giải thích đó.
Tôi đã nói với anh rằng, “Trước khi đến với anh, em cũng đã yêu một người và cũng có quen biết nhiều người đàn ông khác… nhưng hầu hết em đều quen trên mạng rồi trao đổi số điện thoại nói chuyện, chứ chưa gặp gỡ nhau bao giờ vì em thấy họ không hợp với mình. Nhưng đến khi gặp anh, em đã dừng tất cả những mối quan hệ đó để toàn tâm toàn ý vun vén cho hạnh phúc này”. Tuy nhiên, thi thoảng cũng có vài người đàn ông gọi điện hỏi han xã giao tôi… nhưng vì tính đa nghi nên anh vẫn nghi ngờ tôi “lăng nhăng” với gã đàn ông khác bên ngoài.
Tôi muốn chạy trốn đến một nơi nào đó để tìm cho mình một cuộc sống mới (Ảnh minh họa)
Thế nhưng, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó… để giờ đây, tôi tiến cũng không được mà lùi cũng không xong. Đó là trong dịp Tết này (cũng là ngày giỗ của người yêu cũ) nên tôi đã âm thầm gửi ít đồ thắp hương ra cho gia đình anh vì lúc đó tôi nghĩ rằng, trước khi lấy chồng mình nên làm như vậy để tạ từ người cũ, cũng như mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tôi trong cuộc sống hôn nhân mới. Rồi sau đó, gia đình người cũ cũng gửi cho tôi ít đồ qua một gã thanh niên, là người bà con của gia đình họ.
Hôm sau, người thanh niên đó gọi điện cho tôi đến lấy đồ nhưng tôi nói với anh ta rằng, “E m đang bận, để khi nào rỗi em sẽ qua lấy” nhưng gã đó lại gắt gỏng với tôi, “Em tới mà lấy đồ đi, anh không muốn giữ lâu”. Cuối cùng tôi cũng sắp xếp thời gian qua nhà gã lấy đồ nhưng tôi gọi điện cho gã mãi mà gã không bốc máy. Cuối cùng tôi lại phải quay về một mình…
Tối hôm đó, người yêu tôi đến chơi thì gã ta gọi điện cho tôi hỏi, “Gọi điện cho anh có việc gì không?”. Vì đã bực mình từ chiều nên tôi gắt gỏng với anh ta, “Sao anh biết tôi gọi điện cho anh để lấy đồ mà anh lại không nghe máy? Để bây giờ anh lại còn hỏi tôi câu ngớ ngẩn như vậy?”. Khi nghe được cuộc gọi giữa tôi và gã ta, người yêu tôi bắt đầu nghi ngờ tôi giấu diếm anh điều gì đó… Và tôi cũng thú nhận rằng, “Đợt Tết em có gửi ít đồ thắp hương cho bạn cũ nên bây giờ, gia đình anh ấy gửi cho em một ít quà để cảm ơn nên gã thanh niên đó gọi em đến lấy đồ”. Khi biết được điều đó, anh đã nổi nóng và bắt đầu dùng những lời lẽ xúc phạm tôi, nào là “lăng nhăng trai gái”, nào là “lẳng lơ, vớ vẩn”…
Từ khi yêu anh, tôi đã một lòng một dạ với anh, tôi bỏ bê bạn bè, người thân để dành thời gian cho anh và gia đình anh. Tôi cố nán lại ở thành phố muộn hơn để cùng anh mua sắm Tết, giúp gia đình anh dọn dẹp, lau chùi nhà cửa đón Tết… Vậy mà không ngờ, anh lại nỡ nói với tôi những lời độc ác như vậy!
Trước đây, hai chúng tôi cũng đã dự định làm đám cưới là anh sẽ về quê tôi rước dâu, sau đó sẽ mời khách khứa hai họ để tổ chức ở nhà hàng. Nhưng sau bao nhiêu chuyện xảy ra, anh tự ý quyết định là sẽ không có chuyện rước dâu nữa mà chỉ tổ chức ở nhà hàng, sau đó ai sẽ về nhà nấy. Nghe lời tuyên bố của anh, tôi cay đắng khóc thương cho thân phận mình… và không biết rồi cuộc đời của mình sẽ đi đâu, về đâu...
Các bạn ạ! Khi viết những dòng chữ này, tôi đã nghĩ đến chuyện chạy trốn… Nhưng liệu tôi làm thế thì bố mẹ tôi đâu còn mặt mũi để nhìn bà con, làng xóm? Rồi bạn bè, đồng nghiệp, người thân sẽ nghĩ tôi như thế nào? Và cả tương lai của tôi nữa… liệu có ai dám chấp nhận một người phụ nữ đã từng qua một đời chồng như tôi?
Giờ tôi phải làm sao đây? Tiếp tục làm đám cưới để vui lòng cha mẹ, không xấu hổ với bạn bè… hay chạy trốn đến một nơi nào đó để tìm cho mình một cuộc sống mới? Tôi mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên để tôi quyết định đúng đắn cho cuộc của mình!
Tôi xin chân thành cảm ơn!
Ôm hận vì làm thiếu nữ 2 lần phá thai
Với việc “tái quan hệ” khiến bạn gái phải phá thai lần hai, Tuấn (SN 1990, trú ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội) đã bị gia đình người bị hại làm đơn tố cáo tới CAQ Hoàng Mai…
Khẩn trương xác minh, Đội Điều tra tổng hợp CAQ Hoàng Mai được biết đầu năm 2011, qua “chat” trên mạng, Tuấn làm quen với 1 học sinh của một Trường PTTH ở quận Hoàng Mai tên là Thu Hà (SN 1997). Từ đó, Tuần và Hà dần nảy sinh tình cảm yêu đương.
Vào kỳ nghỉ hè trong năm, Hà đã bỏ nhà do bị gia đình mắng, được Tuấn đưa về nhà ở Mỹ Đức, giới thiệu với bà Loan (mẹ Tuấn) là người yêu và xin mẹ cho Hà được tá túc tại đây. Do lận đận trong tình duyên (đã lấy 2 đời chồng mà chẳng được mụn con nào nên bị chồng bỏ), bà Loan quan hệ với 1 người đàn ông khác và may mắn sinh được Tuấn nên coi con trai là “cục vàng”, rất chiều chuộng và không ngăn cản việc con trai đưa bạn gái về nhà ở.
Đối tượng Tuấn.
Về phía gia đình Hà, sau khi con gái bỏ nhà đã làm đơn trình báo cơ quan Công an đồng thời cũng tích cực đi tìm. Gần 1 tháng sau, được biết con gái đang trú ở nhà Tuấn, gia đình Hà đã tìm đến đưa con về nhà. Thời gian sau, phát hiện con gái có thai do “hậu quả” của mối quan hệ yêu đương với Tuấn, gia đình đã đưa Hà tới bệnh viện nạo thai, rồi tới nhà Tuấn thông báo sự việc. Khi đó, bà Loan đã khẩn khoản van xin bố mẹ Hà không gửi đơn tố cáo đến cơ quan Công an.
Thông cảm với hoàn cảnh của bà Loan coi Tuấn là nguồn hy vọng để nương tựa lúc tuổi già, phần vì không muốn sự việc ầm ĩ, ảnh hưởng đến danh dự của con gái nên gia đình Hà đã chấp nhận yêu cầu của bà Loan với điều kiện Tuấn phải viết cam kết không tiếp tục quan hệ với Hà… Nhưng, chỉ một thời gian sau, Tuấn lại về Hà Nội thuê trọ, lén lút liên lạc với Hà dẫn đến hậu quả của việc mang thai lần hai. Phải đưa con gái mới 15 tuổi đi phá thai lần 2, cực chẳng đã, gia đình Hà đã làm đơn trình báo CAQ Công an quận Hoàng Mai, tố cáo hành vi phạm tội của Tuấn.
Căn cứ vào tài liệu, chứng cứ thu thập, Đội Điều tra tổng hợp CAQ Hoàng Mai đã bắt giữ Tuấn trong ngày 10-2 về hành vi giao cấu với trẻ em.
Theo điều tra viên thụ lý vụ án, nếu hai bên gia đình Tuấn và Hà cùng phối hợp chặt chẽ trong việc quản lý, giáo dục con về lối sống lành mạnh cũng như các quy định nghiêm minh của pháp luật, chắc chắn hậu quả đau lòng sẽ không xảy ra…
* (Tên người bị hại đã được thay đổi)





















