sống. Người ta cứ nói đây là bài văn sex nhưng thật ra mình thấy bạn ấy viết rất
khá, chẳng có gì là quá đáng cả. Bạn ấy chỉ nói thật những gì mình đã trải qua
mà thôi, đặc biệt là ko có những đoạn "rùng rợn". Sự thật thì nhiều khi ko thể
giống như những gì mình mong muốn: trong sáng và tốt đẹp được. Mình thấy trong
bài bạn ấy đã viết 1 câu rất đúng: " CUỘC SỐNG XUNG QUANH TA KO BAO GIỜ XẤU HƠN
HAY ĐẸP HƠN MÀ CHỈ THỰC HƠN THÔI"
href="http://www.bedep.net/">
src="http://4.bp.blogspot.com/-5XY8TDnvXYM/TkLStfP-cuI/AAAAAAAABBs/biPCrbu-N0g/s1600/hot-girl-sexy.jpg"
border=0>
border=0>
post lên đây để các bạn cùng đọc và cảm nhận. Cảnh ngộ của mỗi người khác nhau
thì cách nhìn cuộc sống của mỗi con người sẽ ko giống nhau. Mong rằng tất cả
chúng ta đều có 1 cái nhìn khách quan về bài văn này....
“Em là thí sinh
ban A. Văn em chẳng biết gì! Nhưng chẳng lẽ ngồi không. Em viết một bài văn lạc
đề 100%. Đây là câu chuyện thật. Em thay lời cô bạn thân nhất của em viết nên.
Câu chuyện không hay nhưng hoàn toàn có thật. Các cô không cần phải chấm điểm
bài văn này!".
Đây là những dòng mở đầu trong bài văn được cho là của một
nữ sinh lớp 12 tại cuộc thi thử môn văn được tổ chức tại Trường THPT Năng khiếu
Trần Phú (Hải Phòng) cuối tháng 3/2011.
[[Chuyện của tôi! Chuyện của một
ngày se lạnh cuối tháng ba. Cái ẩm ướt khiến tôi khó ngủ. Mở toang cửa mong tìm
được gió... Không gió! Chỉ toàn là ẩm ướt. Trên bầu trời, những đám mây lâu dần
kết tụ, rơi xuống những hạt nước long lanh, đọng trên ô cửa sổ. Trông chúng như
những giọt mắt, giọt nước mắt cho số phận con người... Xa xa, cánh buồm trắng
trôi trên một mặt hồ phẳng lặng... Tôi nhớ tuổi thơ tôi!...
Tuổi thơ
không ai giống ai! Nó có thể đến từ mùi thơm trên mái tóc của mẹ, từ vị ngọt của
chiếc kẹo vani, từ mùi bùn lấm lem trên áo, từ những ngày “đuổi bướm ngắt hoa.
Mẹ chưa đánh roi nào đã khóc”...
Riêng tôi! Tuổi thơ tôi đến từ ngày cha
tôi mất. Cha chết trong một tai nạn giao thông. Cha chết thảm lắm! Xác cha không
còn nguyên vẹn. Người phải đi lượm từng cái xương còn chưa bị kẹp nát và nhặt
nhạnh cẩn thận từng mảnh thịt của cha còn đang dính của bánh
công-te-nơ.
Cha mất hai cái chân, một cái tay, một con mắt và một nửa hộp
sọ. Biết thế, nhưng người ta dù có cố gắng cũng chẳng nhặt hết được. Máu, thịt
người, xương người, bùn đất và xăng xe hoà với nhau thành một mớ hỗn độn như
người ta vừa mổ một con lợn. Phát sợ!
Những đứa trẻ con khóc ré lên chạy
vào lòng mẹ, còn những người đàn ông thì bình tĩnh hơn, họ lấy tấm cai to đùng
của mình để vợ con nép vào và cố phóng thật nhanh qua chỗ tai nạn đó. Và tôi
chắc những ai yếu bóng vía hoặc có tính hay sợ mà nhìn thấy cảnh đó chắc dễ tới
cả tháng không dám ăn thịt nữa...
Người ta không cho mẹ nhìn cha. Người
ta sợ mẹ không chịu nổi. Rồi cứ thế, cứ thế, người ta làm tang cho cha. Tang cha
to lắm, hai đội kèn trống, dựng năm cái rạp cứ ỉ ôi cả ngày lẫn đêm không
ngớt... Mẹ mặc áo xô trắng to đùng, quàng một miếng vải trắng ở đầu và ở
lưng.
Tôi cũng mặc, nhưng em tôi không, vì nó còn bé quá, lại cứ khóc
ngặt nghẽo nên người ta thôi. Âm thanh đám ma thật hỗn tạp và ầm ỹ. Tiếng ông
trưởng ban tang lễ bắc loa mời viếng, tiếng nói xì xầm và tiếng bước chân rầm
rập của từng đoàn người xếp hàng vào viếng, tiếng mời trà nước, tiếng người ta
chia buồn, tiếng em gái tôi tức tưởi khóc mếu cả ngày đòi mẹ... đặc biệt với tôi
hơn cả là tiếng khóc của mẹ tôi.
Mẹ khóc nhiều lắm. Mẹ khóc từ khi biết
tin cha mất tới khi đưa ma cha, lúc nào ng ta cũng thấy mẹ khóc. Những giọt nước
mắt lăn dài trên hai gò má vẫncòn căng tràn nét thanh xuân. Hai con mắt đen láy
nay bỗng đục ngầu đầy nước và dại hẳn đi. Hàng mi dài lâu ngày nay mới được dịp
“tắm rửa” thoải mái tới như vậy nên chúng bỗng trở nên đậm nét hơn. Đôi môi mẹ
tôi nhợt, có chỗ còn bị toác chảy máu vì mẹ khóc nhiều quá. Nước mắt thấm trên
cổ áo, vai áo mẹ và lên cả đầu chúng tôi nữa. Mẹ ôm hai chúng tôi, mẹ
khóc!
Hồi đó, tôi còn quá bé để kịp hiểu tại sao mẹ tôi lại khóc nhiều
như vậy. Cha tôi mất, tất nhiên tôi cũng khóc, khóc là vì tôi nghĩ rằng từ nay
sẽ không có ai cho tôi đi công viên chơi chủ nhật nữa, sẽ không ai kể chuyện ma
cho tôi và đưa tôi đi học nữa... Chỉ có vậy! Khi tôi biết nhận thức, cha đã ít ở
bên tôi. Cuộc sống mưu sinh đã khiến cha phải đi xa nhiều hơn là thời gian ở bên
hai mẹ nên tôi không cảm nhận được nhiều sự thiếu vắng khi cha đã không còn nữa.
Có lẽ chuyện cha chết với tôi khi ấy cũng chỉ bằng một chuyến cha đi
xa.
Vậy tại sao mẹ cứ khóc mãi vậy? Khi ấy tôi không hiểu, tôi cũng không
dám hỏi vì người ta dặn tôi để cho mẹ tôi được nghỉ!
Và sau này khi tang
cha xong tôi cũng bẵng đi không hỏi nữa. Năm qua năm, tôi lớn dần lên. Hình như
một đứa trẻ sống không có ai che chở thì thường lớn nhanh hơn những đứa trẻ bìn
thường.
Tôi đã biết suy ngẫm nhiều điều về cuộc sống. Và chính khi ấy,
tôi cũng đã tự trả lời được cho câu hỏi của tôi. “Tại sao mẹ tôi lại khóc nhiều
thế!”
Giờ tôi đã hiểu, mẹ khóc không chỉ vì mẹ biết từ giờ phút ấy mẹ mất đi
một người chồngmà mẹ khóc còn vì lí do hơn, từ nay mẹ sẽ mất đi rất rất nhiều
thứ mà người ta không bao giờ nói được bằng lời khác.
Quả thật chẳng sai.
Trước đây, cha lấy mẹ hai gia đình ra sức cấm can không phải vì mẹ tôi không
xinh mà ngược lại mẹ tôi vô cùng mặn mà, nước da trắng hồng, đôi môi son đỏ,
sống mũi dọc dừa, dáng người thon thả, hay cũng chẳng phải tính cách mẹ không
tốt vì gia đình bên mẹ tôi bốn đời làm nghề giáo, không thể nào chê trách gì
trông nết ăn nết ở của mẹ tôi.
Đơn giản chỉ là vì một chữ “nghèo”. Nhà
nội chê nhầ ngoại nghèo, chữ không mài ra được mà ăn, vả lại “lấy con vợ lắm chữ
về để dạy chồng à!”- trích nguyên văn lời của cụ nội tôi mà sau này khi tôi lớn
có đôi lần mẹ kể lại.
Còn nhà ngoại thì chê nhà nội “lắm tiền nghèo chữ”
tiền chết không mang đi được, không có tí tri thức nào, thương nhân là tư sản,
tư sản là bóc lột, cách mạng ghét, căm thù vào đào thải kẻ bóc lột... Thế đấy!
Thế mà cha mẹ tôi tới với nhau đấy. Ông nội từ cha tôi, cha tôi vẫn lấy mẹ, còn
ông ngoại sau này thì mất sớm. Cũng chính vì lấy nhau mà hai bên không “môn đăng
hậu đối” như thế nên sau mẹ tôi khổ lắm. Cha chết, người ta đuổi khéo ba mẹ con
ra đường. Không đuổi được, người ta nói vào nói ra, cạnh khoé, chửi đổng, nhiếc
móc cả ngày nhưng mẹ vẫn bỏ ngoài tai. Mẹ chẳng quan tâm. Người ta chửi mẹ mặt
dày, người ta đến tận cơ quan mẹ nói xấu nhưng mẹ vẫn chẳng mảy may quan tâm,
cũng không giải thích.
Tôi hiểu mẹ, nếu chỉ có một mình mẹ, mẹ đã đi lâu
rồi, không cần ai phải nói bóng nói gió. Nhưng mẹ còn hai chúng tôi. Nhà là nhà
của cha tôi, cái hồi cha sống, cha và mẹ làm ăn, tích cóp mãi mới xây được cái
nhà cấp bốn thay thế cái chỗ ở ọp ẹp mà mỗi lần mưa bão thì khổi thôi rồi trời
đất. Một mình mẹ, mẹ chẳng cần gì, cơm rau cơm mắm cũng xong. Nhiều lần bị người
ta chửi rủa, mẹ ức quá, trốn xuống bếp khóc. Nhưng khi mẹ nghĩ tới hai chị em
tôi, mẹ gạt đi đôi hàng nướcmắt. Mẹ mà dẫn tôi và em ra khỏi căn nhà này thì sẽ
đi đâu. Lương giáo viên nghèo lắm! Đời mẹ ăn cơm rau mắm đã quen rồi và ăn tới
khi chết cũng được.
Nhưng còn chúng tôi, chúng tôi phải được ăn cơm với
cá với thịt. Người ta đã sống trongcái khổ quen rồi thì cho sung sướng cũng chả
them, nhưng cuộc đời chúng tôi không thể lập lại cuộc đời mẹ... Và mỗi lần nghĩ
thế mẹ lại có thêm một chút nghị lực để đứng dậy, chống đỡ với tất cả mọi bão
táp phong ba ngoài kia che chở cho chúng tôi.
Vài cái Tết nữa cũng trôi
qua. Xuân năm ấy, tôi mười tám. Mười tám, tôi giống hệt mẹ tôi, cũng nước da ấy,
màu tóc ấy, ánh mắt, nụ cười, dáng người ấy. Lũ con trai trong lớp cũng hay theo
tôi nhưng tôi chẳng thiết. Vì chê chúng nó trẻ con.
Những đứa con gái mà
cha mất sớm thì thường hay như thế, thích tìm một cái gì đó chững chạ, già giặn,
một người đàn ông chứ không phải một thằng con trai. Tôi muốn tìm người dựa vào
thay thế cha tôi. Tôi đã tìm thấy một người và duy chỉ có người đó làm tôi chú
ý: đó là thầy giáo của tôi. Thầy hơn tôi hai mươi tuổi, thầy giỏi, rất giỏi,
thầy đúng là mẫu đàn ông mà lâu nay tôi vẫn mong đợi. Nhưng chỉ tiếc, thầy đã có
gia đình. Mà cũng đúng thôi, có gì để mà lạ, mà tiếc đâu. Người đàn ông như thế
thì bao cô gái mơ. Thầy chưa có gia đình thì đó mới là điều lạ...
Trong
con mắt cầu toàn của tôi, thầy là người tôi “thích” và làm tôi “rung động” đầu
tiên... Cũng chính vì vậy mà tôi học môn của thầy rất tiến bộ và luôn cố gắng
đạt điểm cao nhất. Tôi luôn muốn trong mắt thầy tôi là học sinh ngoan, hiền và
giỏi. Tôi muốn thầy gọi tôi và khen riêng tôi trong mỗi giờ trả bài... Thầy
trong mắt tôi đẹp lắm...
Có lẽ mọi chuyện vẫn sẽ cứ thế, cứ thế tiếp diễn
êm ả và “tình yêu” bé nhỏ của tôi dành cho thầy tôi cũng sẽ mãi im lặng như thế
nếu không có một ngày... Một ngày, khi tôi về nhà, tôi thấy trong nhà tôi có
thêm một người. Và tất nhiên nếu đó là một người đàn bà thì có lẽ chẳng có gì để
nói. Cái đáng nói, đó là một người đàn ông. Một người đàn ông tôi chưa bao giờ
gặp.
Tôi thấycái cách mẹ tôi mời ông ấy thật hiền lành và dịu dàng. Đôi
môi mẹ nở lên một nụ cười lấp lánh. Ánh mắt mẹ dường như cũng long lanh hơn.
Khuôn mặt rạng rỡ ấy hình như đã lâu rồi tôi chưa thấy và đặc biệt hơn, chiếc áo
cánh sen ấy hình như cũng đã rất rất lâu rồi, kể từ sau khi cha tôi chết mẹ tôi
không còn mặc nữa. Tôi hỏi ai, mẹ bảo bạn cha tôi. Tôi không tin. Và cũng chính
vì tôi không tin vào câu trả lời của mẹ cộng với sự thay đổi của mẹ mà không
hiểu tại sao mà trong lòng tôi bỗng trào lên một sự khó chịu tột đỉnh với mẹ
tôi.
Tôi linh cảm về người đàn ông đó mẹ sẽ chọn để thay thế cha tôi.
Cũng khi ấy tôi chợt nhận ra, mẹ tôi còn trẻ quá , ba mươi chin tuổi, người đàn
bà ba mươi chin tuổi mà da vẫn còn căng mịn, trắng phau chưa hề có vết đồi mồi,
tóc vẫn còn đen láy, đôi chân dài mịn màng lộ ra sau chiếc đầm công sở và hàng
cúc sơ mi không chỉ để che hết cái nét nực vẫn còn căng tròn của mẹ.
Chao
ôi! Mẹ đẹp quá, mẹ vẫn đẹp. Thời gian không giết đi cái đẹp của mẹ mà chỉ càng
làm nó trở nên mặn mà hơn. Mẹ vẫn còn đẹp. Cái đẹp của mẹ khiến đàn ông vẫncòn
nhiều người theo đuổi.
Tôi biết mẹ còn trẻ, mẹ vẫn còn có thể tìm tình
yêu khác. Lý trí của tôi nói như thế, tôi biết như thế mới đúng. Nhưng trong
cuộc đời này, đâu phải lúc nào người ta cũng làm theo lý trí, kể cả khi người ta
biết đó là đúng thì phần tình cảm,cái phần nói điều ngược lại vẫn chiếm ưu thế
hơn. Mẹ là của tôi, của em gái tôi, của người cha tôi (dù cha tôi đã chết). Mẹ
lấy người đàn ông kia rồi sao?
Tôi ghét sự có mặt của ông ấy trong gia
đình tôi. Và rồi, mẹ tôi có sinh thêm em bé nữa không? Tôi chỉ có một đứa em,
tôi không thích có thêm ai nữa. Tôi ghét sự thay đổi hoặc xáo trộn. Nói chung là
như thế. Tôi ghét người đàn ông ấy không phải vì ông ấy làm sao, ông ấy chẳng
làm sao cả, cũng đạo mạo, cao lớn xem chừng là tốt tính. Nhưng tôi ghét ông ấy,
căn thù và tôi đâm ra cáu gắt cả với mẹ tôi. Tôi ghét đơn giản chỉ là vì tôi
nghĩ người đàn ông ấy sẽ rất có thể thay thế cha tôi. Sự “ghét” ấy bắt nguồn từ
lòng ích kỉ khi tôi nghĩ mẹ không là của riêng tôi nữa...
Một lần, trong
bữa ăn, mẹ ngỏ ý xem “Con nghĩ như thế nào nếu mẹ muốn “kết bạn” với bác
ấy”.
Câu nói của mẹ như làm thổi bùng ngọn lửa giận giữ trong tôi. Mọi
phán đoán và lo sợ đã thành sự thật, tôi đập bàn, khóc tức tưởi, thay áo và chạy
ra khỏi nhà. Đêm ấy, mưa to lắm, bảy rưỡi mà trời đen như mực.
Trong đầu
tôi nghĩ tới thầy, tôi chạy đến trường, thầy vừa dạy xong một ca, học sinh đã về
hết, tôi ướt nhẹp đứng cửa phòng. Thầy thấy tôi, nói tại sao tôi lại ở đây. Tôi
không nói gi, chạy thẳng tới ôm chặt thầy, tôi không nghĩ gì cả. Đây là lần đầu
tiên tôi ôm thầy, để cơ thể tôi và thầy chạm vào nhau. Tôi và thầy ngồi dựa vào
chiếc ghế bàn một.
Tôi vẫn ôm chặt thầy, tôi khóc nức nở và kể cho thầy
nghe mọi chuyện. Thầy ôm lấy tôi, im lặng một lúc và nói sẽ đưa tôi về nhà nhưng
tôi không chịu. Khóc thêm một lúc rồi tôi nín, tôi nhận ra thầy vẫn đang ôm tôi,
cái ôm của một người thầy, hoặc thành thật là tôi đã hiểu nhưng cố tình không
hiểu.
Mười tám tuổi, lần đầu tiên tôi được một người đàn ông ôm, trong
lòng tôi trào lên một cảm xúc rạo rực, tôi mân mê cái cúc áo của thầy. Áo thầy
ướt hết vì ôm tôi. Rồi tôi vô tình làm tuột nó mà thầy không biết. Một chiếc,
hai chiếc rồi tới chiếc thứ ba... Thầy nhận ra và nhìn xuống. Tôi như một con
mèo chồm lên cắn vào môi thầy không kịp để thầy phản xạ. Tấm lưng thầy trườn dài
trên chiếc ghế, tôi đặt tay thầy lên bộ ngực tròn căng thiếu nữ của tôi. Thầy
đẩy tôi ra nhưng vẫn cứ làm. Tôi không hiểu tôi đang làm gì nữa. Tôi nằm lên
thầy, tự cởi áo trong khi thầy cố gắng đẩy tôi ra... Tôi đặt tay lên quần thầy
vào chỗ đó... bên ngoài... Tôi không hiểu sao khi ấy tôi to gan đến thế. Và thầy
tát tôi. Tát rất đau...
Cái gì xảy ra vẫn cứ xảy ra dù đúng dù sai nó vẫn
xảy ra. Còn chuyện gì đã xảy ra tuỳ vào cách chúng ta suy nghĩ.
Hai tháng
sau, cái bụng tôi ấm ách, tôi có thai. Mẹ tôi biết mọi chuyện. Nhưng bạn bè và
người xung quanh tôi không ai biết. Mẹ không la mắng tôi nhưng mẹ khóc. Mẹ khóc
như khi cha mất. Hôm sau, hai mẹ con tôi cũng thoả thuận một điều, tôi đi phá
thai, chuyển trường, tiếp tục học như bình thường còn mẹ tôi sẽ từ bỏ người đàn
ông và mọi người đàn ông khác tới sau...
“Cuộc sống xung quanh ta không
bao giờ xấu hơn hay đẹp hơn mà chỉ thực hơn thôi”.
Câu chuyện này với các cô
có lẽ không có ý nghĩa gì nhưng với em nó lại có rất nhiều ý nghĩa. Ý nghĩa cho
riêng em!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét