Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2012

Người đẹp tham lấy chồng giàu, giờ ăn trái đắng




Đêm đến, ông hành hạ tôi trên giường đến khi tôi mệt rũ. Thậm chí, nhiều đêm, ông dùng thuốc kích thích và bắt tôi tham gia nhiều trò chơi bệnh hoạn do ông nghĩ ra….Tôi đau đớn và mệt mỏi.


Người đẹp tham lấy chồng giàu, giờ ăn trái đắng
ảnh minh họa

Tôi thích tiền. Tôi muốn có nhiều tiền để hưởng cuộc sống sung túc.

Tôi vẫn nghĩ tiền có thể mua được tất cả. Vì từ khi tôi còn rất nhỏ, tôi đã được chứng kiến sức mạnh của đồng tiền lớn thế nào. Gia đình không có đủ 2 triệu để nộp viện phí, cho bà mổ cấp cứu lấy thai nhi, để cả hai mẹ con phải chết thảm và tôi thành trẻ mồ côi mẹ. Và cũng vì đồng tiền, bố tôi chạy theo một người đàn bà già nhưng giàu có, đánh đổi cuộc sống hai bố con rau cháo nuôi nhau. Và cũng vì không có tiền mà tôi phải bỏ học giữa chừng, phải lên thành phố kiếm sống bằng nghề rửa bát thuê.

Thế nhưng, ông trời lại phú cho tôi nhan sắc không mấy ai có. Càng lớn tôi càng xinh đẹp, khuôn mặt khả ái, nước da trắng ngần và đôi chân thon dài. Tôi được nhiều người để ý. Nhiều thanh niên đến tán tỉnh tôi nhưng họ cũng giống như tôi, không nhà cửa tài sản, lên Hà Nội mưu sinh nên tôi không yêu.

Cạnh quán ăn nơi tôi làm thuê là một ngôi nhà to đẹp nhưng ngôi nhà luôn đóng kín cửa, rất ít người ra vào. Ông chủ căn nhà đó nghe nói điều hành một công ty xuất nhập khẩu, không có con cái, vợ đã mất vì bị ung thư máu. Hiện giờ ông chỉ sống với đám tôi tớ, thi thoảng có mấy cô trẻ đẹp đến nhà ăn tối với ông ta.

Tôi tìm cách tiếp cận với ông ấy và ông ấy đã bị tôi thu phục ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Ít lâu sau, tôi trở thành bà chủ của ngôi nhà ấy. Tôi sung sướng ngất ngây trong tiền và trong những trang phục lộng lẫy, những buổi ăn tiệc sang trọng với nhiều quan khách, người nổi tiếng…

Tôi càng sung sướng hơn khi chồng mình đã già nhưng rất ga lăng và yêu chiều tôi. Nhưng thời gian hạnh phúc đó mau chóng qua đi, giờ tôi thấy sợ mỗi khi ở cạnh chồng mình.

Ông ấy không khác gì một “con thú”. Hằng ngày, ông đay nghiến chì chiết tôi không biết làm gì, chỉ biết tiêu tiền, ông kiểm soát thời gian của tôi chặt chẽ đến từng 5 phút. Tôi đi siêu thị về trễ, ông sẵn sàng nhốt tôi, không cho ăn cơm. Đêm đến, ông hành hạ tôi trên giường đến khi tôi mệt rũ. Thậm chí, nhiều đêm, ông dùng thuốc kích thích và bắt tôi tham gia nhiều trò chơi bệnh hoạn do ông nghĩ ra….Tôi đau đớn và mệt mỏi.

Tôi thực sự không biết phải làm sao để thoát khỏi cảnh này?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét